“Sẽ không. Sao lại hỏi như thế?” Ái Đức Mông nhìn về phía Lôi Khế Nhĩ. Hắn không ngờ Lôi Khế Nhĩ phát hiện, dù sao bọn họ cũng thể hiện quá rõ ràng.
“Dù sao không phải ai cũng có thể chấp nhận đồng tính luyến ái.” Lôi Khế Nhĩ lúng ta lúng túng nói.
“Cậu không thể chấp nhận sao?” Ái Đức Mông hỏi lại cậu
“Tôi có thể chấp nhận, bản thân tôi….”Lôi Khế Nhĩ không đem lời nói hết, đột nhiên chuyển đề tài, “Anh cùng Mông Nã có nghĩ tới sẽ kết hôn không?”
Cậu thấy hai người cũng chưa đeo nhẫn, cậu có chút tò mò, vấn đề này có lẽ cũng có thể cho cậu tham khảo.
“Sẽ, chúng tôi sẽ kết hôn.”
Ái Đức Mông trả lời rất đương nhiên, Lôi Khế Nhĩ ngược lại không biết nên suy nghĩ làm sao. Dù sao tình huống của bọn họ cũng không giống nhau, xem ra là không có biện pháp tham khảo.
Người ta có thể hạnh phúc mỹ mãn bên cạnh người mình yêu, còn cậu thì u ám đến độ sắp tiêu tan.
“Ái Đức Mông qua đây giúp gõ tam giác (một loại nhạc cụ)”
Đại chỉ huy gia ra lệnh một tiếng, Ái Đức Mông không thể không theo, tiến đến gia nhập tổ hợp ba người, trở thành người phụ trách gõ nhịp giúp cho vị kia. Gõ tam giác cũng là một môn sinh động, muốn gõ tốt phải gõ cho thật khéo.
Mông Nã lấy nước uống, vào cửa, vừa thấy chính là bộ dáng này. Mông Nã yên lặng không tiếng động đi đến bên cạnh Lôi Khế Nhĩ đang đứng một mình, chú ý tới cậu, cậu đang chăm chú nhìn về hướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-uoc-cua-de-con/15383/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.