Lôi Khế Nhĩ không biết nên làm sao, sửng sốt một hồi, mắt thấy Mông Nã hướng cậu đi tới, không tự chủ được đứng lên. Lý Ngang cùng Ái Đức Mông thấy hành động của cậu, đồng thời ngẩng đầu, chú ý tới Mông Nã.
“Lôi Khế Nhĩ, cậu có biết bản nhạc trữ tình F của Beethoven không?” Mông Nã đối Lôi Khế Nhĩ hỏi.
Lôi Khế Nhĩ khẩn trương, trả lời Mông Nã, tựa như cậu trả lời lão sư rất cẩn thận, “Đúng vậy, tôi biết bản nhạc này, có luyện tập qua vài lần.”
“Đúng lúc, có thể giúp tôi hay không. Chúng ta cùng nhau hợp tấu đi.” Mông Nã cười hỏi.
“Nhưng là… Nhưng là tôi còn không tốt…..” Lôi Khế Nhĩ sợ hãi nhưng lại có chút chờ mong, được ưu ái nên vừa mừng vừa lo.
“Đừng ngại, cậu đã từng luyện tập qua mà. Tôi đối với cậu có lòng tin.” Mông Nã hướng cậu vươn tay, mời cậu.
Lôi Khế Nhĩ do dự. Cậu không có nhìn về phía Lý Ngang, để tìm kiếm ý kiến. Cậu tự hỏi chính mình, đây là vấn đề của cậu. Cậu cũng không dành nhiều thời gian, đề nghị này với cậu mà nói quá mức cám dỗ, cậu đem tay mình giao cho Mông Nã.
Cậu nghĩ cùng hắn hợp tấu, cậu cùng với Mông Nã có thể tạo ra bản nhạc tuyệt vời thì sao.
Lý Ngang nhìn Lôi Khế Nhĩ nắm tay Mông Nã, y phi thường để ý sự tiếp xúc của hai người kia, bất quá chỉ là hợp tấu thôi mà, không nhất thiết phải động thủ động cước. Mắt thấy hai người tán gẫu, Lý Ngang cũng không muốn trước mắt chủ nhà phát cáu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-uoc-cua-de-con/15382/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.