Trăng sao sáng ngời, trằn trọc khó ngủ.
Vân Tự Thanh không thể không thừa nhận, bản thân bị lời nói của Thẩm Thuần làm hoảng hốt.
Bên cạnh Vân Tự Thanh chưa từng có nữ nhân, bởi là vì hắn tự biết với cách sống của bản thân, sớm muộn gì sẽ bị đẩy lên đoạn đầu đài, trên triều đình người muốn hắn chết, ít nhất có tám phần. Ý tưởng trong lòng hắn không khác sư phụ của Thẩm Thuần nhiều lắm, hắn chỉ không muốn có vướng bận.
Đặc biệt sau khi nhìn thấy ví dụ của Viên Kiệt Cao.
Hắn tự nhận mình lãnh tình, đối với tất cả người hay việc quanh mình đều có cảm giác thản nhiên, chưa từng có người hay việc gì khiến hắn rung động tâm can. Nhưng, điều này cũng không có nghĩa hắn có tính đoạn tụ…
Các quan viên trong triều có tác phong bất chính, cũng có không ít người nuôi luyến đồng, đối với tình huống đó, hắn luôn luôn căm thù đến tận xương tuỷ. Nếu như thật lòng yêu nhau, cũng không phải là không thể.
Nhưng, hắn không biết là bản thân và Thẩm Thuần có khả năng trên phương diện này hay không?
Tuy rằng hắn thưởng thức cậu, nhưng chỉ là thưởng thức.
Tuy rằng có đôi lúc hắn cảm thấy cậu rất đáng yêu, nhưng, chỉ là có đôi lúc.
Lại nói…
Nói cái gì nữa?
Vân Tự Thanh lắc lắc đầu, ngăn cản bản thân suy nghĩ viển vông.
Cửa sổ không đóng, ánh trăng vẩy trước giường.
Thở dài, Vân Tự Thanh đứng dậy đóng cửa sổ.
Động tác trên tay chậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diep-man-truong-an-kinh/3100324/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.