Trăm năm khó gặp, Vân Ngự Sử cư nhiên thất thần trên triều!
Với phát hiện này, Hoàng đế hiển nhiên không hề tức giận, ngược lại, hắn còn vui sướng lại tò mò, vui sướng vì Vân Ngự Sử cũng có một mặt nhân tính hóa, tò mò vì Vân Ngự Sử tại sao lại thất thần.
Vân Ngự Sử vì Thẩm Thuần nữ phẫn nam trang kia mà thất thần, điều này hoàng đế đương nhiên không biết, nhưng nếu Vân Ngự Sử cũng thất thần để nghĩ cách kéo đổ đảng phái của Lâm quý phi, nếu hoàng đế đoán theo phương diện này, ngay lập tức hăn không cười nổi.
“Vân đại nhân, có phải huynh phiền não vì chuyện của Đại Lý tự khanh không?” Đến chỗ không có người, Lí Như Đình lặng lẽ hỏi Vân Tự Thanh.
Có chút không được tự nhiên, Vân Tự Thanh gật gật đầu.
“Mấy ngày nay Lâm Chính Phàm bị tạm thời cách chức để điều tra, nhưng theo tôi được biết, hắn sống rất dễ chịu, thậm chí tuyên bố rất nhanh sẽ trở về triều đình.” Lí Như Đình liếc trộm để đánh giá Vân Tự Thanh, “Vân đại nhân biết việc này sao?”
Vân Tự Thanh có thể không biết ư.
Lâm Chính Phàm kiêu ngạo, toàn bộ Trường An thành ngoài trừ vị trên điện kia, có ai không biết.
Lâm quý phi mới chỉ là quý phi hắn đã dám kiêu ngạo như thế, nếu quả thật có một ngày Lâm quý phi mẫu bằng tử quý, Vân Tự Thanh không nghi ngờ hắn sẽ một tay che trời.
Lí Như Đình thở dài, “Thật không hiểu ý nghĩ của bệ hạ.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diep-man-truong-an-kinh/3100325/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.