Yến tiệc này ở Ninh vương phủ náo nhiệt đến tận khuya.
Đến cuối cùng, ngay cả Đường Thiên Viễn cũng đã quá chén. Hắn bẻ một cành cây, đứng múa kiếm dưới ánh trăng. Bóng hình hắn phiêu dật, chiếc áo bào màu sương bạch theo gió trăng bay lượn, tựa như tiên nhân giáng trần.
Đáng tiếc, người xem chỉ còn lại một mình Kỷ Chinh, hai người kia đều đã say đến bất tỉnh nhân sự. Ngoài ra, Kỷ Chinh còn kiêm luôn vai trò tấu nhạc và hát đệm. Hắn khẽ gõ mặt bàn, ngâm nga bài Sở từ (1) đầy cảm xúc.
1. (1) Bài Sở từ (Bốc Cư) tương truyền là của Khuất Nguyên, nhưng thực tế chỉ là truyền thuyết do người nước Sở ghi lại để tưởng niệm ông sau khi ông đã qua đời.
Sau khi múa kiếm xong, men say của Đường Thiên Viễn giảm đi đôi chút, cũng đã đến lúc nên cáo từ.
Kỷ Chinh thấy đêm đã khuya, lại có bạn hữu say túy lúy, bèn dứt khoát giữ cả ba người bọn họ ở lại nghỉ đêm. Dù sao Vương phủ của hắn cái gì cũng không thiếu, chỉ sợ thiếu chỗ nghỉ ngơi mà thôi. Đường Thiên Viễn không chối từ, theo một tên gia đinh đi đến khách phòng.
Kỷ Chinh tiếp tục chỉ huy người khiêng Trịnh Thiếu Phong đi. Thấy đám gia đinh đang định tiến tới nâng Điền Thất, hắn vẫy tay bảo bọn họ lui xuống, sau đó tự mình bước đến ôm Điền Thất lên.
Người trong lòng rất nhẹ, vô cùng mềm mại, toàn thân còn tản ra hơi ấm dìu dịu. Kỷ Chinh chỉ cảm thấy hơi ấm này thông qua tứ chi kề sát mà truyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-that-thang-vi-giua-chon-hau-cung/4999339/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.