Mặc kệ thì cũng không phải ý hay, Tô Cách liền đi qua muốn ngăn cản hai người đang đấm đá: “Hai cậu… đừng đánh nữa… đừng đánh…”
Tô Cách chỉ có can thôi mà không biết bị ai đấm cho hai cái, nhưng vẫn không thể nào kiềm chế cơn giận dữ gần như mất trí của họ.
Dương Dương một tay đẩy ghế dựa, đứng lên doạ: “Nếu còn tiếp tục thì tôi sẽ báo cảnh sát, đã động đến pháp luật xem ai tranh mất vai của hai cậu.”
Những lời này so với sự khuyên can của Tô Cách hữu hiệu hơn nhiều, Dương Thần và Nguỵ Hàm trong nháy mắt bình tĩnh, buông đối phương rồi thở hồng hộc.
“Hừ!” Nguỵ Hàm hừ lạnh, đứng dậy đi ra ngoài.
Dương Thần cũng đứng lên, nói với Tô Cách và Dương Dương: “Tôi nói cho các cậu biết từ nay về sau trong ký túc xá này có tôi thì không có cậu ta, có cậu ta thì không có tôi!”
Tô Cách khó xử nhìn họ lần lượt đi ra ngoài, giật giật khoé miệng, lại không nói nên lời.
Dương Dương một mặt xem kịch vui, một bên dạy bảo Tô Cách: “Cậu cũng thích lo chuyện bao đồng thật, cứ cho chúng nó đánh đi, lúc đó mặt nở hoa rồi, xem ai cho diễn nữa!”
“Không phải quan hệ của họ tốt lắm sao? Vì một vai diễn mà thành cái dạng này có đáng không?” Tô Cách nghĩ, thực sự không hiểu được cái vòng thị phi luẩn quẩn này.
“Cậu yên tâm đi, tuy đánh đấm thế thôi, nhưng trước mặt mọi người thì tốt hơn cả chữ tốt.” Cậu ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/2485911/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.