“Vậy rốt cuộc hai người có quan hệ gì vậy?”
“Cô ấy là cô út của anh.”
“Cô út?!” Tô Cách vội vã vỗ đùi Trần Mục Dương: “Mau mau quay lại!!”
“Em làm gì vậy? Muốn chết à?” Trần Mục Dương nắm chặt tay lái.
“Cô ấy là cô của anh, là trưởng bối, chúng ta bỏ cô ấy lại, anh không sao nhưng em thì thảm rồi! Em khẳng định cô ấy cho rằng em với anh giống nhau, và ấn tượng với em sẽ kém đi!” Tô Cách cuống đến toát mồ hôi.
Trần Mục Dương nhịn không được, cười ngất: “Này, đúng là em rất để ý hình tượng trước mặt người nhà anh.”
“Đó… đó là điều phải phép mà.” Tô Cách mất tự nhiên xoa xoa ngón tay.
Anh tốt như vậy mà lại ở bên em. Em đương nhiên cũng muốn mình trở nên hoàn hảo để người người nhà anh có thể thấy được. Để mọi người biết cho dù em là con trai, nhưng ít nhất cũng có nhiều ưu điểm, có thể nhận được vài sự ủng hộ.
Đáng tiếc, chỉ có xíu như thế mà anh cũng không hiểu…
Trở lại công ty, chỉnh âm xong, đạo diễn nói hai ngày này sẽ đốc thúc đội biên tập cắt ghép chỉnh sửa. Y còn muốn xin kiểm duyệt bên cục điện ảnh rồi mới tìm rạp chiếu phim.
Bởi bộ phim thuộc thể loại đặc thù, nên nếu được xét duyệt thì các suất chiếu cũng sẽ không được vào khung giờ đẹp, hẳn chỉ được vài suất giờ lèo tèo người. Y rào trước cho mọi người chuẩn bị tâm lý, tránh đến lúc đó cảm thấy sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/2485913/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.