Người kia đi rồi, Tô Cách nằm im nửa ngày mới ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng mình bị nhốt, không quá lớn, nhưng đầy đủ đồ dùng, có vẻ đã rất lâu không có ai ở nên bám một lớp bụi.
Người nọ nói có thể Trần Mục Dương đã bị đánh lạc hướng tới thành phố J, như vậy trong một khoảng thời gian ngắn sẽ không tìm được cậu, nên phải tự mình cứu mình thôi.
Cũng may giờ chỉ còn mình cậu, bây giờ có thể nghĩ cách cởi trói rồi tính tiếp.
————
Lậu Phong vốn đang có việc ở thành phố B liền gọi điện hẹn gặp Trần Mục Dương.
“Sao rồi, có tin của Tô Cách chưa?” Lậu Phong tiếp tục nói: “Tôi vừa mới nói người tìm lại, tín hiệu điện thoại của Tô Cách đang ở gần thành phố J, hay là không phải thành phố B mà là thành phố J?”
Trần Mục Dương đột nhiên mở mắt: “Không… chắc chắn còn ở thành phố B.”
“Hở?”
“Mẹ tôi không thể một mình hành động, còn một người nữa.” Trần Mục Dương đảo mắt: “Hẳn là Giang Vũ.”
“Giang Vũ?” Lậu Phong có chút ấn tượng: “Đối thủ một mất một còn từ nhỏ với cậu á?”
Trần Mục Dương gật đầu: “Giang Vũ nhất định sẽ đoán được tôi không thấy Tô Cách, sau đó sử dụng hệ thống định vị trên điện thoại. Bây giờ điện thoại sẽ không còn trên người em ấy, đi về thành phố B cũng là cho tôi gợi ý đây là trò mèo của mẹ tôi. Còn đi về thành phố J cũng là để dời đi lực chú ý.”
Lậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dien-gia-thanh-that/2484874/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.