Vân Hy càng đi càng nhẹ nhàng, tới hầu phủ, gần như bắt đầu chạy.
Triệu Ngũ đang canh giữ ở cửa phủ nhìn thấy nàng, hắn gọi: “Đại tiểu thư.”
Nàng đáp “Ừ” rồi đi thẳng vào chính đường, kêu to: “A tẩu, a tẩu!”
Phương Phù Lan chờ ở chính đường từ sáng, nghe thấy giọng Vân Hy, nàng vội vàng bước ra.
Vân Hy nóng lòng muốn báo tin vui cho nàng: “A tẩu, được rồi! Kim thượng đọc phong thư khẩn của ca ca, hạ chỉ ra lệnh Đại Lý Tự điều tra kỹ lưỡng lần nữa. Với bằng chứng như núi, ít ngày nữa, ca ca có thể được giải tội vì vụ án bị xử sai!”
Phương Phù Lan có chút sửng sốt, sau một lúc lâu vẫn không nhúc nhích.
Vân Hy một tay ôm bài vị và thánh chỉ trong ngực, duỗi tay kia quơ trước mắt nàng và nói: “A tẩu, tẩu sao vậy? Tẩu không vui à?”
Lúc này Phương Phù Lan mới định thần lại: “Nào có không vui, ta chỉ…… không ngờ mà thôi,” nàng nhìn Vân Hy, hỏi đầy nghi ngờ, “Vậy là được rồi?”
“Ta cũng không ngờ.” Vân Hy cười nói, “Sáng nay lúc ta quỳ gối ở cửa Tuy Cung, vốn không có ai để ý tới ta. Sau đó Tam công tử đi ngang qua, nghe nói chuyện của ta nên nói rằng sẽ giúp ta trình chứng cứ lên Kim Loan Điện. Hắn là ngự sử, có thể trực tiếp can gián với kim thượng. Kim thượng đọc thư khẩn, tin rằng ca ca vô tội, lúc này mới hạ chỉ điều tra vụ án lần nữa.”
Nàng đưa thánh chỉ cho Phương Phù Lan: “A tẩu xem này.”
Phương Phù Lan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359203/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.