Vân Hy nói: “Tam công tử khách sáo rồi, vụ án của ti chức có động tĩnh, ti chức tới đây là đúng bổn phận.”
Trong lúc hai người nói chuyện, Điền Tứ thở hồng hộc chạy tới.
Vân Hy hỏi Điền Tứ: “Ngươi vừa rồi đi đâu vậy?”
Vốn đang đứng chờ cùng nàng ở cửa miếu Quan Âm, vừa quay đầu đã không thấy tăm hơi.
Điền Tứ nói thầm trong lòng, vừa rồi lúc hắn tránh ra, rõ ràng có nói một tiếng với Vân bộ khoái.
Lúc ấy Vân bộ khoái lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cửa miếu, còn “Ừ” để đáp lời hắn. Hắn cho rằng nàng nhìn thấy Tam công tử, không có thời gian để ý tới mình, nào biết nàng lại thất thần.
Điền Tứ nói lắp, con người lại thành thật, cảm thấy không cần thiết phân biệt này nọ, chỉ giải thích: “Ngài, ngài lúc trưa, gấp gáp tới đây. Ta nghĩ, nghĩ ngài chưa ăn trưa, nên mua, mua đồ ăn cho ngài.”
Tuy rằng đi mua, nhưng hai tay lại trống không.
Hắn lại nói: “Đi —— chậm, canh, canh giờ này, tiệm bánh bao đầu phố đã đóng cửa.”
Vân Hy nhìn sắc trời nói: “Không sao, chút nữa nha môn sẽ cung cấp bữa tối.”
Sau đó hỏi Trình Sưởng: “Tam công tử, không biết ngài tìm ti chức có chuyện gì quan trọng?”
Trình Sưởng nói: “Trong miếu Quan Âm có cái đình, rất yên tĩnh, chúng ta đến đó nói chuyện.”
Mọi người vừa đến đình ngồi xuống, một tôi tớ của vương phủ đã theo Tông Thân Vương phi rời đi từ lâu quay lại, trình lên một hộp gấm nhỏ tinh xảo và nói: “Bẩm tiểu vương gia, Vương phi đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359204/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.