Vân Hy nhìn bóng dáng Trình Sưởng khuất dần trong màn mưa ở cửa cung.
Trước người còn cây dù mà hắn để lại cho nàng, nàng lặng lẽ quỳ một lúc, thay vì sử dụng dù, nàng cẩn thận xếp lại, đặt bên cạnh.
Mưa rào rạt một hồi, chậm một lúc, không biết qua bao lâu, rốt cuộc nhỏ lại.
Mây mù trên trời tan biến, mặt trời lộ ra.
Lâm triều ước chừng đã tan, trước cửa cung có các quan lớn ra ngoài làm việc.
Vân Hy vẫn quỳ thẳng tắp, hai mắt nhìn chăm chú vào cửa cung, nàng đang chờ, may mắn thay, sự chờ đợi của nàng khác với lúc mưa to giàn giụa vào giữa đêm, bởi vì trong lòng có hy vọng.
Trình Sưởng bước ra vào lúc trời tạnh mưa.
Hắn bước đến trước mặt nàng và nói: “Đứng lên đi.”
Vân Hy ngơ ngác nhìn hắn.
Hắn lại nói: “Tuy rằng chuyện của ca ca cô còn chưa được giải quyết, nhưng sẽ được điều tra kỹ lưỡng lần nữa.”
Vân Hy nhất thời ngẩn ngơ, tựa như cả người chết đuối đột nhiên được một đoạn khí ở dưới nước để kéo dài mạng sống, không dám thở dễ dàng, sợ không thể duy trì đến lúc nổi lên mặt nước.
Một lát sau, nàng mới hỏi thật cẩn thận: “Thật sự?”
Trình Sưởng gật đầu, lộ ra một nụ cười rất nhạt: “Thật sự.”
Trên người hắn được bao phủ bởi ánh sáng mùa hè tươi mát của nắng sớm sau cơn mưa, thoạt nhìn quả thực rất quyến rũ.
Vân Hy đột nhiên không dám nhìn hắn, nàng cụp mắt, nâng tay áo lau nước mưa còn sót lại trên má, chống đất đứng lên, muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/359202/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.