Trung Dũng Hầu phủ nằm ở ngõ Quân Tử bên phía đông của Kim Lăng thành.
Bên ngoài phủ có hai con sư tử oai hùng, và một cây phượng vĩ có tuổi thọ 180 năm.
Đầu tháng tư, cây phượng vĩ không hề có động tĩnh hơn mười năm bỗng nhiên nở hoa. Người trong hầu phủ cho rằng đây là điềm lành, mỗi ngày thay phiên nhau canh gác bên ngoài.
Khi Vân Hy đi tuần trên phố ngang qua trước cửa nhà mình, lấy chuôi kiếm gõ Triệu Ngũ đang dựa vào cây phượng vĩ ngủ gật và hỏi: “A tẩu đã trở lại à?”
Triệu Ngũ đột nhiên tỉnh lại, chào “Đại tiểu thư” trước, sau đó mới nhớ hôm nay là ngày Phương thị vào cung nên đáp: “Thiếu phu nhân trở về lúc sáng.”
Vân Hy gật đầu, nói với Điền Tứ đi cùng: “Ngươi ra đầu phố chờ ta.” Nàng thu kiếm lại, bước nhanh vào phủ.
Mấy năm trước, khi Vân Lạc còn sống, hầu phủ có thời kỳ khó khăn nên đã chôn vùi hai biệt viện gần đó, phân tán hơn phân nửa tôi tớ, chỉ còn lại tam tiến viện và mười mấy người, tất cả đều đã đi theo lão Trung Dũng Hầu từ Tái Bắc về đây, tình nghĩa không tầm thường, quản gia là Bạch thúc.
Vân Hy đi xuyên qua tiền đường, vòng tới nhà chính, nhìn thấy một bóng dáng yểu điệu trong phòng qua khung cửa sổ, cất tiếng gọi: “A tẩu!”
Phương Phù Lan đang soi gương để tháo khuyên tai, nhìn thấy Vân Hy đẩy cửa bước vào, khẽ cười: “Sao về giờ này?”
“Hôm nay được phát bổng lộc.” Vân Hy lấy túi tiền ra, đổ toàn bộ tiền bạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/277417/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.