Trình Sưởng bước đi một cách nặng nề vào Kinh Triệu phủ, nhìn thấy một cỗ xe thật to ở giữa sân.
Phía trước và phía sau có hai người đứng, bên cạnh còn có gã sai vặt che lọng, đeo chiêng trống.
Trình Sưởng hỏi: “Cái này…… là…… cái gì?”
Gã sai vặt bên cạnh đáp: “Tam công tử, ngài quên rồi à, Thái Hoàng Thái Hậu ban cho ngài trong dịp Vạn Thọ tiết năm Chiêu Nguyên thứ hai.”
Chỉ có hoàng thất có thể sử dụng cỗ xe, Trình Sưởng là tiểu nhi tử của Tông Thân Vương, đương nhiên cũng được tính đến.
Vào thời điểm Trình Sưởng chưa đủ lông đủ cánh, không khốn nạn như bây giờ, gương mặt tựa trăng sao khiến Thái Hoàng Thái Hậu rất thích. Năm ấy vào ngày sinh nhật, Thái Hoàng Thái Hậu hỏi Sưởng Nhi muốn gì, Trình Sưởng chỉ vào cỗ xe tám người khiêng phía dưới thái nãi nãi nói thích, Thái Hoàng Thái Hậu ban cho hắn một cái ngay lập tức.
Trình Sưởng vô cùng đắc ý khi có cỗ xe đó, sau này mỗi dịp có lễ hội, hắn sai người khiêng hắn đi khoe khoang ở Kim Lăng thành.
Trình Sưởng đương nhiên hiểu rõ thứ gì đang ở trước mắt mình.
Đó là loại…… trong các phim cổ trang, hoàng đế, hoặc là nương nương của các cung dùng làm phương tiện di chuyển thay cho đi bộ, một chiếc ghế chèn giữa hai thanh ngang, hai đầu có thị vệ khiêng trên vai.
Giọng Trình Sưởng run rẩy: “Ta…… muốn…… ngồi, cái này, về vương phủ à?”
“Dạ, tiểu vương gia, ngài xem có gì không ổn không?”
Cỗ xe khác với cỗ kiệu.
Sự khác biệt lớn nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/277416/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.