Bùi Lan nghe đến đây, nụ cười trên mặt phai nhạt một chút: “Hóa ra là thế này.”Hắn nghiêng người nhường và nói: “Nàng đã đến đây rồi, ta đang muốn đề cập việc này với hầu phủ.”
Phòng trực không lớn, trên tường phía tây treo một cây đao, trên bàn đặt một quyển trục đang mở, nước trà dường như mới pha, hương thơm sảng khoái.
Bùi Lan nói: “Chuyện của huynh trưởng nàng có chút phiền phức.”
Vân Hy đã đoán trước, gật đầu và chờ hắn nói tiếp.
“Năm đó Chiêu Viễn đi theo địch là sự thật, Vân Lạc luôn đi theo bên cạnh Chiêu Viễn, đến tột cùng có cùng nhau làm phản hay không, bởi vì không có bằng chứng nên cứ lửng lơ.”
“Trong trận chiến trên thảo nguyên Tháp Cách, vốn có vài người sống sót, ta tốn chút công sức trong ba năm qua mới cướp về vài binh lính bị đám man rợ bắt giữ trước đó. Bọn họ đều nói, vào thời điểm chiến tranh lúc ấy, Vân Lạc phát hiện tình thế không ổn, lập tức dẫn đội quân của mình bỏ chạy về phía đông nam.”
“Sẽ không.” Vân Hy nói, “Ca ca dũng cảm, không sợ chết, tuyệt đối không phải là người chạy trốn khi đối mặt với trận chiến.”
“Ừm. Lúc ấy ta nghe bọn họ nói vậy nhưng không tin. Sau đó ta sai người tiếp tục điều tra, cuối cùng hỏi ra chút dấu vết từ miệng một tù binh mọi rợ.” Bùi Lan nói.
“Dấu vết gì?”
“Tên tù binh kia nói rằng, thật ra Vân Lạc đã cảm giác được chuyện Chiêu Viễn phản bội từ sáng sớm. Hắn thu thập chứng cứ, viết một phong thư khẩn gửi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/277418/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.