Trình Sưởng giật mình.
Hắn vừa rồi xuýt nữa làm tổn thương Vân Hy, tưởng rằng nàng bị mình dọa đã đi về từ lâu.
Không ngờ nàng vẫn ở thôn trang.
Hắn mở mắt, thấy nàng cầm dù đứng dưới mưa, lo lắng nhìn hắn.
Bộ váy màu trắng bạc mà nàng mới thay lay động rất đẹp, vì thế hắn không dám tới gần.
Trình Sưởng hỏi: “Đã trễ thế này, sao nàng chưa về?”
Vân Hy xếp dù, đi tới: “Ta lo cho Tam công tử.”
Trình Sưởng nhìn nàng, nhẹ nhàng nói: “Ta không sao, nàng đừng lo lắng.”
Sau đó hắn đứng dậy, “Đi thôi, ta đưa nàng về phủ.”
Vân Hy nhìn thấy sự mệt mỏi trầm trọng trên mặt hắn, vội nói: “Không cần, Tam công tử nghỉ ngơi đi, ta sẽ hỏi Lâm chưởng sự để mượn một con ngựa.”
Trình Sưởng liếc nhìn nàng, mỉm cười, “Hôm nay ta cầu hôn vô ích hay sao? Để nàng mượn ngựa về phủ?”
Hắn nhặt dù nàng đặt trong góc, mở ra, “Đi thôi.”
Vân Hy đi theo Trình Sưởng ra ngoài thôn trang.
Khi đến gần, nàng có thể cảm giác được băng giá khắp người hắn.
Gần đây hắn luôn như vậy, sau khi từ Dương Châu trở lại Kim Lăng, mối hận lặp đi lặp lại trong lòng liên tục hiện lên trong mắt hắn, tựa như không kìm nén được.
Nàng nhớ hắn từng nói rằng mình không phải là người nơi này.
Không có gì đáng trách.
Vốn không phải là người trong thế tục này, không thù không oán với người khác, nhưng bị tàn sát hết lần này đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296337/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.