Vị ngọt giữa hai hàm răng giống như tuyết mùa xuân tan chảy.
Thơm ngọt đến mức khiến người ta vui vẻ thoải mái.
Hắn ôm nàng càng chặt hơn, muốn đưa nàng vào sâu hơn.
Vì thế nàng tựa như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh nơi trần gian, hoa tươi liễu thắm, tìm tòi từng bước.
Nàng chưa bao giờ có cảm giác như vậy, không hiểu sao trong lòng có chút hoảng loạn, nhưng lại choáng váng say mê, dường như không có chỗ nào để dựa vào, đành phải vòng tay qua cổ hắn, chợt phát ra một tiếng rên nhẹ.
Hai người vốn khó phân biệt, tiếng rên như gió thoảng này rót vào lòng Trình Sưởng, lập tức biến ngọn lửa nhỏ ẩn sâu trong cơ thể hắn thành ngọn lửa cuồng nộ.
Vòng tay ôm eo nàng dần dần siết chặt, để mặc lửa nóng theo kinh mạch lan nhanh khắp xương cốt.
Hô hấp của hắn trở nên nặng nề, đáy lòng phảng phất có suy nghĩ không kìm nén được.
Hắn ôm nàng sít sao, mặc cho ý tưởng kia dây dưa với ngọn lửa, càng leo lên cao hơn.
Nước từ thác nước phía xa dường như tạt vào người, rơi vãi khắp mặt đất, đầu óc Trình Sưởng hỗn loạn, mơ hồ cảm thấy ý nghĩ này không tốt, không thích hợp.
Hắn hy vọng thác nước có thể đưa tới sóng to, giúp hắn dập tắt ngọn lửa trong lòng.
Đáng tiếc đợt sóng tới đúng hẹn, nuốt chửng một tia lý trí cuối cùng của hắn.
Trong lúc chìm vào hỗn loạn, Trình Sưởng nghĩ, đi trở lại theo con đường gỗ, chỉ hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296340/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.