Trong chốc lát, Túc Đài và Lâm chưởng sự cùng tới.
Trình Sưởng thấy Lâm chưởng sự giống như có chuyện quan trọng muốn bẩm, bảo Túc Đài chờ ở một bên, rồi hỏi: “Chuyện gì?”
Lâm chưởng sự nhìn xung quanh, thấy toàn là người mà tiểu vương gia tin cậy mới xin chỉ thị: “Tiểu vương gia, sau này có ai tới sống trong Đan Hưng Viên không?”
Trình Sưởng sửng sốt: “Đan Hưng Viên nào?”
Lâm chưởng sự không biết Trình Sưởng “mất trí nhớ”, chỉ nhắc nhở: “Là khu vườn mà ngài bảo bọn tiểu nhân dọn dẹp trước lúc ngài rơi xuống nước đó.”
Trước lúc hắn rơi xuống nước?
Trình Sưởng nói: “Dẫn ta đi xem.”
Vị trí của Đan Hưng Viên cực kỳ hẻo lánh, từ Phù Phong Trai đi tới đó phải băng qua một rừng long não rộng lớn, tựa như cố ý cô lập với những nơi khác.
Bố cục của khu vườn cũng khác các viện.
Bởi vì thôn trang này được tiểu vương gia trước đây mua để cho mỹ nhân ở, vì vậy hầu hết các viện đều có noãn các với giường xuân, ngoại trừ Phù Phong Trai của Trình Sưởng, các viện cũng được đặt tên là Xuân Đài Các, Lê Hoa Đường, chỉ có Đan Hưng Viên này, đẩy cửa bước vào, bên trái là một mảnh tre, đi vào phòng, trên bàn vẫn còn bút và nghiên mực.
Tiểu vương gia trước đây ngu dốt bất tài, đã từng chủ động chạm tới viết văn?
Trình Sưởng hỏi Trương Đại Hổ và Túc Đài: “Hai người các ngươi có biết cái vườn này không?”
Trương Đại Hổ và Túc Đài đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296312/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.