Trình Sưởng quay lại, nhìn thấy Vân Hy, nhẹ nhàng hỏi: “Sao nàng không đi nghỉ?”
Vân Hy nói: “Tối hôm qua, nếu không nhờ Tam công tử mang theo binh mã của Hoàng Thành Ty tới ngoại thành phía tây kịp thời, một mình ta sẽ khó đối phó với Lăng Vương, ta còn chưa cảm tạ Tam công tử.”
Nàng nói xong lại hỏi, “Sao Tam công tử biết thành tây xảy ra chuyện?”
Trình Sưởng nghe nàng hỏi vậy, không vội đáp, giơ tay về phía nàng: “Lại đây.”
Tay của hắn rất đẹp, khớp xương rõ ràng, thon dài như ngọc, Vân Hy mím môi “Ừm”, đặt tay vào tay hắn.
Trình Sưởng kéo nàng ngồi bên cạnh, sau đó mới nói: “Điền Tứ nói với ta.”
“Điền Tứ?”
Trình Sưởng nói: “Điền Vọng An bảo hắn tới, nói rằng trong quá trình điều tra, hình như bên chỗ nàng xảy ra chuyện, bảo ta đi tìm nàng. Ta hỏi thăm mới biết được nàng ở thành tây, vì vậy mượn binh của Vệ Giới đến đó.”
Thực ra cho dù Điền Trạch không bảo Điền Tứ tới tìm hắn, hắn cũng định đi đến thành tây.
Nhưng hắn không đề cập đến việc mình âm thầm phái người theo dõi A Cửu và Phương Phù Lan, điều đó không cần thiết.
Vân Hy nói: “Vâng, hôm qua ta và Vọng An cùng nhau điều tra vụ án bản đồ phòng thủ bị mất, không ngờ cuối cùng tra ra A Cửu. Ta biết được A Cửu đã xảy ra chuyện nên gấp gáp điều động binh mã của phòng Quảng Tây, vội vàng đuổi theo ra ngoài thành. Bởi vì quá gấp nên quên nhắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296313/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.