Chớp mắt đã đến cuối tháng ba, tiết cốc vũ vừa trôi qua, thời tiết hoàn toàn ấm lên, liễu rũ bên sông Tần Hoài xanh tươi mơn mởn, hoa đào rộn ràng nở rộ.
Sáng sớm hôm nay, Phương Phù Lan trải một tờ giấy trắng trong căn đình nhỏ ở biệt viện, định chép một đoạn kinh Pháp Hoa, mới viết được vài dòng thì nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng từ phía sau: “Phù Lan.”
Lăng Vương đã đến.
Phương Phù Lan dừng bút, xoay lại nhìn hắn: “Hôm nay điện hạ không vào cung à?”
“Không.” Lăng Vương mỉm cười, “Hôm nay là ngày nghỉ, bàn việc trong biệt viện.”
Tuy rằng hoàng tử không thể lén lút thân mật với các đại thần, nhưng nếu có ý kết đảng thì luôn có cách.
Nơi này là biệt viện của Lăng Vương phủ, vị trí rất khéo, cửa chính thông với Lăng Vương phủ, đi ra ngoài cửa phụ là quán trà, cho nên thần tử muốn gặp Lăng Vương thì chỉ cần đến quán trà để “uống trà” là được.
Từ đêm chia tay với Vân Hy, gần đây Phương Phù Lan luôn ăn ngủ không yên, chỉ khi chép kinh mới có thể tĩnh tâm được.
Lăng Vương thấy quầng thâm nơi mắt nàng rất đậm, có chút đau lòng: “Nàng chép kinh văn đi, ta ở đây với nàng.”
Phương Phù Lan đang chép 《 Dụ phẩm 》trong kinh Pháp Hoa, chữ nàng vẫn đẹp như xưa, đáng tiếc mấy năm nay ở hầu phủ làm lụng vất vả, các đốt ngón tay và lòng bàn tay đều có vết chai thật dày.
Lăng Vương nhớ, lúc đầu tay của Phương Phù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296310/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.