Bùi Minh rời khỏi biệt viện của vương phủ thì trời đã khuya.
Gã sai vặt của Bùi phủ dắt xe ngựa tới, đi thẳng về phủ. Bùi Minh vừa vào phủ đã thấy Bùi Lan cầm đèn lồng chờ ở cửa phủ, bước tới kêu: “Phụ thân.”
Bùi Minh gật đầu: “Chuyện gì?”
“Tổ mẫu bảo nhi tử chờ người ở đây, kêu người tới chính đường gặp bà.”
Bùi Minh nhìn sắc trời, đã tối.
Gần một năm nay, sức khỏe của lão thái quân không tốt, thường thường nghỉ ngơi vào giờ tuất, hôm nay chờ đến canh giờ này, có lẽ là có chuyện muốn răn dạy.
Bùi Minh im lặng một lúc, nhận lấy chiếc áo choàng mỏng từ gã sai vặt bên cạnh, đi đến chính đường.
Trên đường đi, ông hỏi Bùi Lan theo phía sau: “Mấy ngày nay con có gặp Vân Lạc trong Xu Mật Viện không?”
“Đã gặp.” Bùi Lan nói.
“Thế nào?”
Bùi Lan do dự một chút mới nói: “Giao tình phai nhạt, không có gì để nói.”
Hắn, Vân Lạc và Vân Hy lớn lên cùng nhau ở Tái Bắc khi còn nhỏ, lâu ngày gặp lại, lẽ ra nên vô cùng vui mừng, nhưng Vân Lạc giống Vân Hy, đều là người yêu ghét rõ ràng. Hắn biết mấy năm nay Bùi Lan làm chuyện xấu xa gì, gặp nhau ở Xu Mật Viện nhưng không thèm để ý.
Bùi Minh “Ừm”, một lúc lâu mới nhàn nhạt nói: “Nhân dịp mấy ngày nay, con đếm binh mã xem thử, cái nào dùng được, cái nào không thể, tự mình phải biết trong lòng.”
Bùi Lan nghe vậy thì sửng sốt, một lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296308/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.