Khi Vân Hy và Vân Lạc tới chính đường, chỉ thấy Tần Trung và Ninh Hoàn, còn có một người khác đang co ro trong góc, mặc y phục màu xám, vùi đầu thật thấp, tựa như sợ gặp người khác.
Đúng là người câm.
Tần Trung thấy Vân Hy tới, ngồi xổm xuống trước mặt người câm, quơ tay, sau đó chỉ vào Vân Hy phía sau, kiên nhẫn nói: “Người câm, ngươi nhìn xem, ai tới kìa.”
Người câm vừa câm vừa điếc, không nghe thấy Tần Trung nói gì, nhưng ông hiểu ý, một lát sau, ngẩng đầu lên, nhìn Vân Hy.
Vân Hy cũng ngồi xổm xuống, khẽ mỉm cười và nói: “Chú câm, ta là A Đinh, ngài còn nhớ ta không?”
Người câm cẩn thận nhìn nàng, dường như hơi tò mò, nhưng một lát sau, ông trở nên sợ hãi, co rúm vào trong góc, quay mặt đi không dám nhìn Vân Hy, phát ra vài tiếng trầm thấp trong cổ họng, mang theo tiếng khóc nức nở khàn khàn.
Vân Hy biết người câm sợ người lạ, lo lắng ông bị kinh hãi, đành phải đứng dậy lui ra sau.
Tần Trung thở dài: “Người câm lúc trẻ còn đỡ, tuy sống một mình nhưng cũng không đến mức sợ người lạ đến như vậy. Lúc đó ông ấy tín nhiệm hầu gia nhất, cận vệ bên cạnh hầu gia, chính là mấy người nhóm Thôi thúc, thường thường có thể nói vài lời với ông. Đáng tiếc trong trận chiến Tái Bắc năm đó, ây dà, quá thảm, hầu gia, lão Thôi, người câm cũng trở nên như vậy.”
Những chuyện này đã được Vân Lạc nói với Vân Hy mấy ngày gần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296307/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.