Sương mù lượn lờ dưới vực sâu.
Lăng Vương đứng bên vách núi, nói với Trình Sưởng: “Thật ra ngươi không cần truy cứu nhân quả của quá khứ. Hôm nay ngươi có thể tới nơi này chờ ta, chứng tỏ ngươi đã dự đoán được hậu quả của binh biến. Sự khác biệt là, được làm vua thua làm giặc mà thôi.”
“Ngươi nói rằng ta vô cớ giết ngươi, nhưng năm đó nếu ngươi ở trong hoàn cảnh của ta, ngươi chưa chắc sẽ không làm chuyện tương tự. Dù sao ta cũng tranh giành cho bản thân mình.”
Trình Sưởng nói: “Nếu tranh giành được, ít nhất không bị mất đi, nhưng ngươi nhìn xem, hiện giờ ngươi còn gì.”
“Ngươi không còn gì cả.”
Lăng Vương cười lạnh: “Nếu là ngươi, ngươi có thể làm tốt hơn hay sao? Lúc trước không phải ngươi đã bức tử Sài Bình à? Không phải ngươi lợi dụng Vân Hy, ép buộc Trình Húc vào cung hay sao? Không phải ngươi sắp đặt để ta và lão hoàng đế đánh nhau ư? Cho dù ta có ý định giết vua, ngươi làm gì có lòng từ bi để dốc hết sức ngăn chặn cuộc chiến?”
“Hôm nay ta thua ở đây, ta nhận. Nhưng còn ngươi, lão hoàng đế sẽ bỏ qua cho ngươi hay sao? Dù hôm nay ngươi vượt qua kiếp nạn, từ nay về sau, ngươi sẽ làm thế nào?”
Lăng Vương nói: “Xu thế của thiên hạ là tất yếu. Nếu ngươi bình an vượt qua kiếp nạn này, để bảo vệ Vân Hy, Vân Lạc chắc chắn sẽ liên hợp Trung Dũng Hầu phủ, Bùi phủ và Hoàng Thành Ty bảo vệ cho ngươi. Ngươi vốn dĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296236/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.