Trời đất nổi chút gió, dữ dội, gào thét, đưa tới mùi máu tanh nồng nặc.
Lăng Vương lảo đảo trở về cung giữa đêm đầy gió, nỗi hận và sự chấn động trong lồng ngực như muốn xé rách người hắn, chưa tìm được một tấc mái hiên đã ngã xuống bậc thềm nôn một trận.
Biến cố xảy ra quá nhanh.
Ngày thứ hai sau khi Phương Viễn Sơn bị chém đầu, phu nhân của Phương gia treo cổ tự tử, sau đó cố Hoàng Hậu cũng qua đời.
Tuy Cung hỗn loạn chỉ trong một đêm.
Mọi người luôn trải qua cuộc sống thoải mái trong thời kỳ thái bình, phải chờ tới khi mưa gió đến mới biết hóa ra mình không có bản lĩnh ăn mưa uống gió.
Lăng Vương đã chuẩn bị quá muộn, tuy rằng sự thông minh bẩm sinh đủ để hắn sống sót vượt qua mưa gió một mình, nhưng hắn không quyền không thế, không có năng lực giúp người khác. Hơn nữa Hoàng Hậu qua đời, hắn là hoàng tử, cần giữ đạo hiếu ngày đêm, mặc dù nghe nói Phương phủ suy tàn, người trong phủ tứ tán, hắn cũng lực bất tòng tâm.
Mãi đến khi Sài Bình tìm gặp hắn, nói rằng vì mang ơn hắn nên y sẵn sàng giúp một tay, hắn mới gian nan thu thập núi sông ở vùng đất cằn cỗi khi đã quá muộn.
Họ có quá ít người, tin tức bên ngoài cung cũng tới quá chậm, cho nên lúc Sài Bình nói với hắn những gì đã xảy ra với Phương Phù Lan đã là một ngày sau khi Phương Phù Lan chịu nhục.
Lăng Vương biết tin này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296237/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.