🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Chỉ còn tiếng gió gào thét trên núi.



Đan Văn Hiên bị cảnh tượng này làm cho kinh hãi đến tột đỉnh, nhìn vách đá trống rỗng và gọi: “Điện hạ?” Giơ tay ra vớt.



Vớt làn gió sớm trong vô vọng.



Đan Văn Hiên hoang mang không ngớt, Tam công tử vừa nói bệ hạ đã bằng lòng buông tha cho điện hạ, vì sao điện hạ muốn rơi xuống vực sâu?



Đan Văn Hiên thật sự quá ngu xuẩn, mãi đến lúc này mới ý thức được hoàn cảnh của mình. Lăng Vương đã chết, Tuyên Võ, Hoài Tập lần lượt tử trận, Trương Nhạc bị bắt, còn ông thì sao? Ông nên làm gì?



Ông không có hoàng tử để trung thành, không có võ tướng để dựa vào, ông sẽ trở thành một chiếc lá điêu tàn, sinh tử theo gió bay đi.



Vì thế đến giờ phút này Đan Văn Hiên mới sợ hãi, chảy nước mắt, lại kêu “Điện hạ” lần nữa.



Trình Sưởng nghe từng tiếng kêu rên, chậm rãi đi tới bên vách núi, nhìn xuống.



Sương mù dày đặc lượn lờ dưới vách đá, không nhìn thấy gì ngoài bóng cây che phủ.



Nhanh quá, trong nháy mắt, người đã chết.



Trình Sưởng nhớ khoảng hai năm trước, hắn từng ngã xuống vực sâu như vậy, nay ở nơi khác mới phát hiện mạng người thật mong manh.



Ngày hắn rơi xuống vách núi, ánh hoàng hôn trong khe hở thời gian và không gian đã bảo vệ mạng hắn. Hôm nay mặt trời mới mọc, ráng màu chiếu rọi sương mù sâu thẳm dưới vách núi, lóe ra chói mắt, đỏ như máu.



Chắc người rơi xuống vách

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296234/chuong-167.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Điểm Hoa Đăng Nơi Đuôi Lông Mày Của Nàng
Chương 167
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.