Lời của Vân Hy vang vọng khắp nơi, trong số các triều thần tông thất liên quan đang đứng bên ngoài vách núi, ngoại trừ một số ít hiểu rõ nội tình, còn lại đều không hiểu ra sao.
Đây là có ý gì? Là Tam công tử và Minh Uy tướng quân muốn cùng nhau làm phản hay sao?
Tuy nhiên, nếu thật sự làm phản, nào có rõ ràng như vậy?
Điền Trạch nghe Vân Hy nói, nhận ra sự phẫn nộ chính đáng trong lòng nàng, nhưng Chiêu Nguyên Đế là ngôi cửu ngũ, chống đối ông như vậy thì thống khoái, nhưng sợ rằng sẽ bị buộc tội phạm thượng ngỗ nghịch sau đó.
Hắn bước ra khỏi đám đông, định cầu xin giúp Vân Hy, chưa kịp mở miệng thì Chiêu Nguyên Đế đã giơ tay ngăn lời nói đầu của hắn, ngược lại hỏi Tuyên Trĩ: “Phản quân thế nào rồi?”
Tuyên Trĩ nói: “Bẩm bệ hạ, phần lớn thống lĩnh và binh lính đã nhận tội, trong đám phản bội, Trương Nhạc còn đang ầm ĩ biện minh cho tội lỗi của mình; ngoài ra bởi vì tối hôm qua chùa Minh Ẩn bị cháy, không ít nhà sư và phản binh thừa dịp chạy trốn. Mạt tướng đã phái người đuổi theo mang bọn họ về lại, sẽ thẩm vấn từng người một, đem kẻ khả nghi về Kim Lăng.”
Chiêu Nguyên Đế gật đầu, “Húc Nhi, ngươi đến chùa Minh Ẩn xem thử.”
“Nhưng mà phụ hoàng ——”
“Những người này trong chùa Minh Ẩn làm loạn phạm thượng nhân lúc ngươi nhận tổ, đáng bị trừng phạt. Ngươi là hoàng tử, là trữ quân, sẽ kế thừa giang sơn thiên hạ trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296231/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.