Mọi người nghe những lời vì đại nghĩa mà cũng giết người thân của lão thái quân, thổn thức không thôi, chưa kịp mở lời, Tông Thân Vương đã nói: “Bệ hạ, mấy năm nay thần đệ không cầu gì cả, tâm nguyện duy nhất là người nhà bình an, Minh Anh bình an. Cho dù Minh Anh nghịch ngợm hoang đường trước đây, nhưng bây giờ hắn cuốn vào trận binh loạn này, hoàn toàn bởi vì bị Lăng Vương hãm hại nhiều lần.”
“Minh Anh là con trai của thần đệ, hắn đến tột cùng có dã tâm hay không, dã tâm đến mức nào, thần đệ rất rõ trong lòng. Nếu bệ hạ nhất định nghi ngờ hắn, đổ oan cho hắn, xin hãy xử lý thần đệ và các cựu thần năm đó luôn đi.”
Hai chữ “cựu thần” vừa thốt ra, Chiêu Nguyên Đế không khỏi dừng lại.
Ông và Tông Thân Vương cùng nhau đi qua mưa gió năm xưa, lúc đó tiên đế đột ngột qua đời, nếu không nhờ Tông Thân Vương dẫn một đám cựu thần giúp ông ổn định vị trí Đông Cung, chỉ sợ người ngồi trên long ỷ hiện giờ không phải là ông.
Đám chó săn tông thất hiểu thánh tâm ngày nay, chẳng phải là cựu thần của năm đó hay sao?
Hiện giờ bọn họ giúp Chiêu Nguyên Đế diệt trừ tai họa, nhưng tai họa này là con trai của cựu thần, không sợ một ngày nào đó bản thân mình cũng bị quả báo hay sao?
Những lời của Tông Thân Vương có vẻ bình thản nhưng lại có sức mạnh ngàn cân.
Vài lão tông thất đổi sắc mặt, trong lòng nảy sinh cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296229/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.