Điền Trạch nhớ câu cuối cùng mà Vân Thư Quảng đã nói với mình: “Đừng quay đầu lại, đi mau!”
Vì thế hắn và Điền Tứ che chở lẫn nhau, liên tục chạy về phía thảo nguyên, sợ chậm một bước sẽ phụ lòng nhiều anh hùng hết lòng với vua với nước như vậy.
Nhưng cuối cùng Điền Trạch vẫn không nghe lời Vân Thư Quảng, hắn quay đầu lại.
Hoàng hôn tựa máu, xác chết chất cao như núi trên sa trường. Điền Trạch nhìn thấy Trung Dũng Hầu hiền lành, dẫn dắt binh lính như thần vẫn cầm mâu sừng sững ở trước trận sau khi binh lính ngã xuống, cả đời giữ một tín niệm, vũ khí bị gãy cũng không thể ngã.
Vị tướng quân sinh ra ở Giang Nam, nửa đời rời xa quê hương để trấn giữ biên cương, luôn có một khí chất và phong cách riêng, mặt mày ẩn chứa sự anh dũng, cứng cỏi, và ấm áp, sau này Điền Trạch chỉ nhìn thấy ở Vân Hy và Vân Lạc.
Điền Trạch và Điền Tứ trở lại thảo nguyên sau khi cửu tử nhất sinh, ngày ngày đến trạm gác chờ tin tức của Trung Dũng quân.
Nhưng mỗi ngày, người ta chỉ mang xác chết từ Sơn Nguyệt Quan về, không có một người sống nào.
Ba vạn Trung Dũng quân, không ai đào ngũ.
Trên thảo nguyên Tái Bắc, không còn bộ lạc Đạt Mãn biết cách bố trí phòng thủ của biên cương Đại Tuy.
Sau đó, xác chết thật sự quá nhiều, không kịp chôn cất, để phòng ngừa bệnh dịch, người trên thảo nguyên đành phải đốt lửa ở đèo Sơn Nguyệt Quan, vẫn không tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296225/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.