Chiêu Nguyên Đế nhìn đám người quỳ đầy đất, ngoại trừ Điện Tiền Ty của Tuyên Trĩ, cùng với vài lão chó săn tông thất mà ông nuôi dưỡng, không một ai khác cúi đầu trước ông.
Bọn họ muốn làm gì? Ép vua thoái vị hay sao?
Chiêu Nguyên Đế nhất thời tức giận khôn cùng.
Ông nhìn xung quanh, ông có đại quân hai mươi vạn của Điện Tiền Ty, cho dù Trung Dũng quân và đại quân đến giúp vua hợp lại cũng khó có thể chống lại ông. Ông không tin những người này dám phản.
Chiêu Nguyên Đế trầm giọng nói: “Tuyên Trĩ.”
“Có mạt tướng.”
“Đưa hắn ——” Chiêu Nguyên Đế giơ tay, chỉ vào người cầm đầu đang quỳ dưới đất để xin lệnh, đang định kêu Điện Tiền Ty bắt hắn, nhưng lời nói chưa thốt ra đã mắc kẹt trong cổ họng.
Người cầm đầu có dáng vẻ thư sinh trong sáng, không phải là Húc Nhi của ông ư?
Chiêu Nguyên Đế đột nhiên nhớ ra, hôm nay ông dặn dò Phụ Quốc tướng quân khởi binh, mục đích là vì đứa con trai thứ năm của ông hay sao?
Ông muốn dẹp sát khí và tiêu trừ tai họa cho hắn, ông muốn mở đường đi lên đỉnh cao cho hắn.
Nhưng giờ phút này, đứa con trai thứ năm của ông dẫn dắt cả một đám tông thất và tướng quân phản lại ông?
Chiêu Nguyên Đế đột nhiên cảm thấy buồn bã, đại khái là tấm lòng người cha không được thông cảm, mạng đế vương đang từ từ hết thời.
Thật ra không phải ông không biết, Trình Sưởng giết Sài Bình và Lăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296223/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.