Trình Sưởng nói những lời này xong, chắp tay sau lưng, xoay người đi ra cửa điện.
Chiêu Nguyên Đế nhìn dao găm rơi dưới đất, dõi theo bóng dáng Trình Sưởng, nói chầm chậm: “Ngươi nói đúng, để ngươi lấy mạng đổi với trẫm, quả thật không có lời. Trước đây thái y bắt mạch cho trẫm, nói rằng trẫm —— có lẽ sẽ chết vào mùa hè này.”
“Kể từ khi đó, trẫm bắt đầu suy nghĩ, cho dù trẫm chết, cũng phải chết cho có ý nghĩa.”
Ông nói từ từ: “Ngươi không đi ra được đâu, trẫm đã bảo người của Điện Tiền Ty canh giữ bên ngoài.”
Trình Sưởng hiểu ý Chiêu Nguyên Đế.
Cho dù ông ta chết cũng muốn đổ tội lên đầu hắn, ông muốn cho hắn mang tiếng giết hoàng đế, như vậy Điện Tiền Ty có thể giết hắn một cách chính đáng.
Trình Sưởng cảm thấy buồn cười.
Buồn cười lão hoàng đế vẫn mê muội không chịu tỉnh ngộ cho tới giờ phút này.
Hắn quay người lại, nhìn Chiêu Nguyên Đế.
“Mấy năm nay, bệ hạ có từng cảm thấy hổ thẹn với Trình Huyên không?”
Con ngươi của Chiêu Nguyên Đế khẽ run lên.
“Thật ra ngài hổ thẹn với hắn đúng không? Nếu không, sau khi Vận Vương ngã xuống, ngài sẽ không để hắn nắm quyền; nếu không, lúc hắn khởi binh giết vua, ngài sẽ không nghĩ cách giải vây cho hắn; nếu không, mỗi khi hắn giết ta, ngài sẽ không bao cho che hắn mà chẳng phân biệt đúng sai.”
“Quan trọng nhất là, ngài chợt nhận ra, đứa con thứ ba tàn nhẫn độc ác này, có lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296209/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.