Lần này cơn đau lại ở phổi, hô hấp bị tắc nghẽn, cơ thể càng lúc càng nặng.
Trình Sưởng che ngực, tuyệt vọng thở hổn hển, bên tai tràn ngập âm thanh linh tinh —— hình như có người chạy tới, giơ tay đỡ hắn, vội vàng hỏi hắn thế nào; tựa hồ lại có người mời rượu hắn, hỏi Tam công tử có uống thêm nữa không?
Cả người Trình Sưởng giống như bị kẹt trong hồ nước hỗn độn, đang muốn chìm sâu hơn, đột nhiên một bàn tay duỗi ra từ trên mặt nước, cố gắng túm chặt hắn, kêu: “Trình Sưởng, mau tỉnh lại ——”
Là Hạ Nguyệt Nam.
Anh mấp máy môi, nôn nóng nói chuyện với hắn.
Đáng tiếc Trình Sưởng nghe không rõ lắm qua làn sóng nước gợn.
Hắn chỉ có thể nhận ra Hạ Nguyệt Nam đang thúc giục hắn trở về.
“Anh nên tỉnh từ lâu rồi! Vì sao khăng khăng muốn ở lại bên kia?”
“Nếu không tỉnh lại, anh sẽ xảy ra chuyện!”
“Rốt cuộc là sự vướng bận gì khiến anh không muốn rời đi, không muốn trở về?”
“Thiên địa có nói, đạo lý sinh tử đều giống nhau, anh vốn không phải là người bên kia, nếu trái ý trời, hai mạng của anh sẽ xảy ra chuyện ——”
Trình Sưởng cố gắng nghe Hạ Nguyệt Nam nói, mỗi khi nghe được một câu, thân mình sẽ chìm xuống một chút, nghe đến câu cuối cùng, không hiểu sao chống cự được, muốn thoát khỏi tay anh ta, để mặc cho mình rơi xuống đáy hồ.
Vết vằn trên má lại đau rát, có thứ gì đó nhơn nhớt chảy ra từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296207/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.