Trình Sưởng gật đầu: “Tướng quân yên tâm.”
“Được rồi.” Vân Lạc thở ra một hơi dài, đứng lên, làm động tác “Mời”, “Ta đưa ngài ra ngoài.”
Hai người cùng nhau đi đến cửa phủ, Vân Lạc chợt nghe động tĩnh phía sau, vừa quay đầu lại, nhìn thấy Vân Hy trốn sau bức tường, nhìn xung quanh thăm dò.
Thấy hắn nhìn qua, nhanh chóng lùi lại như một chú chim sợ hãi.
Bộ dạng nơm nớp lo sợ, dường như sợ vô ý chọc giận Vân Lạc sẽ khiến cho hôn sự của mình hỏng việc.
Vân Lạc hơi bực mình, A Đinh đã bao lớn rồi còn thiếu kiên nhẫn như vậy.
Nhưng hắn không để lộ sự tức giận, đưa Trình Sưởng ra ngoài phủ, nhớ tới bộ dáng sốt ruột vừa rồi của Vân Hy, do dự một chút mới nói: “Ngài…… nếu gần đây muốn gặp A Đinh, hoặc là con bé kia thật sự muốn gặp ngài, hai người nhớ gặp lén thôi, đừng làm ồn ào.”
“Tóm lại,” hắn dừng lại, vẻ mặt có chút ghét bỏ, “Hôn sự đã định rồi, nên chọn ngày lành tháng tốt trước, ngài nhanh chóng cưới con bé đi.”
Trình Sưởng sửng sốt một chút, không hiểu vì sao Vân Lạc cố tình nhắc đến điều này, nhưng hắn không hỏi, chỉ “Ừm”.
Rời khỏi Trung Dũng Hầu phủ chưa đến giờ tỵ, Trình Sưởng về vương phủ dùng bữa trưa trước, nghĩ đến chuyện Vân Lạc thúc giục hắn nhanh chóng kết hôn, định đi vào cung đón Tông Thân Vương phi trở về, bàn bạc ngày tốt với bà, báo ngày cho Tông Nhân Phủ sớm một chút.
Chưa lên xe ngựa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diem-hoa-dang-noi-duoi-long-may-cua-nang/2296210/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.