Cũng làngười học khoa học, khi thấy ánh trăng, cậu ta sẽ nghĩ tới hiện tượng thủytriều do mặt trăng tạo thành chứ không phải tình yêu tròn khuyết của thời niênthiếu.
Cậu ta đã quen với việc cố gắng làm cho quá trình suy nghĩ suy luận thật logic,cố tránh dùng cảm giác để phán đoán.
Vì vậy cảm giác của cậu ta luôn được bao phủ bởi một chiếc áo khoác lý tính,một khi bỏ tấm áo khoác đó ra, những cảm giác đó sẽ hiện ra lồ lộ trước đôi mắtnhạy bén của Kha Tuyết.
Cho nên đối với người dựa vào cảm giác để vẽ tranh như Kha Tuyết, Diệc Thứ làmodel tốt nhất.
Thế nhưng, sao Diệc Thứ phải cởi bỏ chiếc áo khoác lý tính?
Ừm, vì cậu ta định viết tiểu thuyết.
Vậy vì sao cậu ta lại định viết tiểu thuyết?
Có thể có rất nhiều lý do, ví dụ như thu hút các cô gái, không hiểu sao lạiđược người ta bảo có thiên phú, muốn kiếm thêm ít tiền, vân vân.
Rốt cuộc lý do nào thì hợp lý hơn?
Không khéo Diệc Thứ cũng giống tôi, đi viết tiểu thuyết vì ba loại lý do nhưvậy.
Sau khi chỉnh sửa lại đoạn đối thoại giữa Diệc Thứ và Kha Tuyết một chút, tôiquyết định tạm thời ngừng công việc.
Bước ra khỏi phòng đi lấy cốc nước, lại thấy Đại Đông đang xem ti vi trongphòng khách.
"Này." Đại Đông gọi tôi lại, chỉ vào ti vi hỏi: "Câu slogan nàyra sao?"
Tôi nhìn sang ti vi, biết đó là slogan quảng cáo cà phê Biedermeier ——"Uống Biedermeier rồi, bạn sẽ khó lòng uống loại cà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/diec-thu-va-kha-tuyet/2195265/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.