Tối nay không ngờ ngàn dặm lại không mây, vành trăng nhỏ cong congđọng ở chân trời, nhưng thật ra trời đầy những vì sao lóng lánh chóimắt.
Ta đặc biệt chọn cái đình gần hồ nước, để phòng bếplàm một ít thức nhắm ca ca thích ăn, còn chuẩn bị một bình rươu lớn.
Hắn ngồi đối diện ta, đã thay một thân y phục thường ngày, trường bàomàu nguyệt sắc (*xanh nhạt) đơn giản, trái lại lại có vẻ nho nhã.
“Ca ca, bây giờ muội mới phát hiện, huynh thật sự rất không đơn giản mà!” Ta vừa cười, vừa rót rượu cho hắn.
Hắn khẽ cười cười , cầm lấy chén rượu, uống một hơi cạn sạch.
Hiện giờ đã uống rượu hết hơn nửa, đa số là hắn uống thôi, ta chỉ là hơi chạm môi.
Bọn hạ nhân đều bị sai đi khỏi, chỉ còn hai người chúng ta, nói chuyện lan man.
Dần dần, cái vò đã thấy đáy.
Tửu lượng hắn cho dù tốt, lúc này cũng đã say, kia chính là chai rượu trúc diệp thanh lâu năm mà!
Ta chưa từng thử nói nhiều như vậy, càng không ngừng nói, càng không ngừng lại tìm một cái cớ mời hắn rượu.
Bầu trời tựa như có một mảng mây đen thổi qua, những tinh tú đầy trờicũng đã trở nên ảm đạm, chỉ còn lại có nến đỏ trên bàn, chập chờn layđộng.
Ta cầm lấy vò rượu đã trống rỗng, nhìn hắn nuốt xuống chén cuối cùng: “Ca ca, tửu lượng của huynh thực sự tốt nha!”
Hắn nở nụ cười: “Không được, ta muốn uống thêm nữa!”
Hắn chống đỡ đứng lên, ánh mắt có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-sau-tham/3166587/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.