Nói xong, hắn nghiêng người về phía trước, áp lên lưng Hòa Hy. Hai tay không hề do dự mà vòng qua eo thon của nàng.
Hòa Hy chỉ cảm thấy một luồng hơi ấm bao phủ mình, hoàn toàn không nhận ra sức nặng đang đè lên. Tất cả giác quan của nàng lại dồn vào hơi thở đang phả bên tai.
“Bản vương đem hạnh phúc cả đời gửi gắm vào tay Hòa Hy. Hòa Hy… nàng phải chịu trách nhiệm!”
Chịu trách nhiệm cái con khỉ ấy!
Hòa Hy túm lấy hai tay Nam Cung Duệ, vận linh lực toàn thân, rồi lao vụt lên không trung hướng về đỉnh thung lũng.
Gió rít bên tai mang theo khí lạnh, vậy mà người đàn ông trên lưng lại khiến nàng ấm áp lạ thường.
Trong thoáng chốc, suy nghĩ của Hòa Hy trở nên hỗn loạn.
Mới như một canh giờ trước thôi, hai người họ còn đứng ở hai đầu đối lập, sắp cắt đứt quan hệ.
Mà giờ đây, lại rơi vào cảnh sống chết dựa dẫm nhau.
Vận mệnh đúng là thích trêu đùa người ta! Nàng và Nam Cung Duệ… cuối cùng sẽ đi đến đâu?
Vách đá trong thung lũng cao đến kinh người. Dù Hòa Hy gần như cạn sạch linh lực, hai người vẫn chưa thấy được đỉnh.
May mắn thay, không xa phía trước có một hang đá ngay bên sườn vách, cho nàng tạm nghỉ để khôi phục linh lực.
Đáp chân xuống trước miệng hang, Hòa Hy quan sát kỹ thì phát hiện hang đá trông nông nhưng thực chất rất sâu, chỉ vì một tầng dây leo rậm rạp che phủ nên nhìn qua có vẻ nông.
Nhưng dây leo này lại kỳ dị. Thân cành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258511/chuong-271.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.