Nhân lúc Nam Cung Duệ ngồi tĩnh tọa để tiêu hóa Cửu U linh Tuyền cùng dược lực còn sót lại, Hòa Hy bắt đầu kiểm tra thi thể con Đại Bằng.
Không giống như bộ xương nát vụn của Kim Sắc Mãng xà, phần thịt của Đại Bằng vẫn còn nguyên vẹn, có thể thu toàn bộ.
Thi thể Đại Bằng bị Nam Cung Duệ đánh nát quá mức, mỏ sắc và vuốt vốn có thể dùng chế tạo vũ khí cũng gần như bị hắc kiếm của hắn hủy hoại hoàn toàn.
Hòa Hy biết Nam Cung Duệ chỉ còn lại ba bốn phần thực lực, vậy mà vẫn có thể đánh một linh thú cấp sáu thành bộ dạng thảm thương thế này, trái tim nàng không khỏi run lên.
Cuối cùng thì, sức mạnh thật sự của người này đến mức nào?
Sau khi Nam Cung Duệ hấp thu xong dược lực, hắn tạm thời phong ấn chân khí để cơ thể có thời gian phục hồi. Bởi dù nơi này đang vương lại khí tức của Đại Bằng, nhưng cũng có mùi máu rất nồng, cộng thêm khe nứt không gian bất ổn bao quanh, bọn họ tuyệt đối không thể ở lại quá lâu.
Vừa thu liễm linh lực xong, hắn ngẩng đầu lên liền thấy Hòa Hy xắn tay áo, chuẩn bị xử lý thi thể Đại Bằng.
Hắn bất giác bật cười: “Thịt Đại Bằng tuy chứa nhiều linh lực, nhưng luôn có mùi khai rất khó khử, ăn vào cũng khó nuốt. Hòa Hy, nếu nàng thích thi thể nó thì chỉ cần lấy nội đan, còn lại không có ích gì.”
Không thèm để ý đến hắn, Hòa Hy dùng chủy thủ sắc bén rạch dọc theo đường gân con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258510/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.