Hả? Hòa Hy sững lại. “Liên quan gì tới ta?”
Nam Cung Duệ kéo nàng sát lại, khóe môi khẽ cong. “Giống như ta giúp nàng đuổi đám ruồi nhặng quanh người nàng; nàng cũng có trách nhiệm đuổi đám nữ nhân quanh ta.”
Sắc mặt Hòa Hy ngẩn ra một lúc, nhìn gương mặt tuấn mỹ của Nam Cung Duệ đang dần áp sát. Gương mặt nghiêng nước nghiêng thành ấy phóng đại ngay trước mắt nàng, khóe môi nở nụ cười ôn nhu như muốn thiêu đốt cả tầm nhìn.
“Hòa Hy, nàng nên biết rằng tất cả nữ nhân trong Kim Lăng quốc đều muốn gả cho vương, xếp hàng từ thành Yên Kinh kéo dài đến tận thành Vu Dương. Vương không rảnh để để ý tới họ, nhưng đã là Vương phi của vương, tự nhiên đó là trách nhiệm của nàng phải đuổi bọn họ đi. Có đúng không?”
Hơi thở nóng rực của hắn phả lên cổ nàng, đôi mắt sáng rực như muốn nuốt trọn lấy nàng.
Đầu óc Hòa Hy rối loạn, nàng lập tức giãy khỏi hắn, mặt căng thẳng. “Ngươi… đừng có tự mình đa tình! Ai muốn giúp ngươi đuổi đám nữ nhân đó chứ! Chỉ cần ngươi đừng trêu chọc ta, kể cả ngươi có bị ruồi muỗi bu kín thì cũng chẳng liên quan gì đến ta!”
Nam Cung Duệ còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị Hòa Hy dùng hai tay chứa linh lực đẩy mạnh xuống đất.
Nàng nhặt bát thuốc dưới đất lên, lạnh mặt nói: “Vậy rốt cuộc ngươi có uống hay không? Không uống thì ta đổ luôn.”
Nam Cung Duệ thấy tuy vẻ mặt nàng dữ dằn, nhưng cảm xúc uất ức trong mắt đã giảm đi rất nhiều.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258509/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.