Thực vật sợ lửa, nên quả nhiên, vừa chạm vào hỏa cầu, Tử Uyên Đằng lập tức bị thiêu cháy.
Thế nhưng điều ngoài dự đoán là… dù bị lửa bao phủ, nó lại không hề sợ hãi như lúc bị đánh bằng lôi điện. Trái lại, nó còn như đang vô cùng hưởng thụ.
Những dây leo màu tím nhẹ nhàng đong đưa trong ngọn lửa, mà linh lực chứa trong hỏa cầu lại đang nhanh chóng giảm đi. Những dây leo ấy… thật sự đang nuốt linh hỏa?!
Chỉ một lát sau, toàn bộ ngọn lửa vàng đã bị dập tắt sạch sẽ.
Sắc mặt Hòa Hy trở nên nghiêm trọng, chuẩn bị đón đợt tấn công tiếp theo của Tử Uyên Đằng. Nhưng một lần nữa, phản ứng của nó vượt ngoài dự đoán của nàng.
Những dây leo đúng thật là lao về phía nàng, nhưng tuyệt không có ý công kích. Ngược lại, chúng quấn lấy chân và thân nàng theo một kiểu… làm nũng, lấy lòng.
Một dây leo to nhất đưa ra trước mặt nàng, ve vẩy qua lại, tư thế như đang… đòi hỏi.
Trong nháy mắt, Hòa Hy ngây người. Chẳng lẽ cây dây leo này là… M sao? Bị đánh còn nghiện, muốn nữa?
Đúng lúc này, Nam Cung Duệ phía sau nàng bước lên, lấy một bình ngọc chứa Cửu U linh Tuyền , nhỏ hai giọt lên dây leo đang ve vẩy trước mặt Hòa Hy.
Ngay tức khắc, cảnh tượng diễn ra khiến Hòa Hy càng thêm kinh ngạc.
Lá của Tử Uyên Đằng bỗng phát ra ánh sáng tím nhạt, toàn bộ dựng thẳng lên, đồng loạt đung đưa.
Hòa Hy dám thề rằng nếu lúc này có nhạc, đám dây leo này chắc chắn sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dia-nguc-chi-vuong-thien-tai-kieu-phi/5258512/chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.