“Gió lớn như vậy, lỡ dọc đường anh xảy ra chuyện thì em biết làm sao? Bố mẹ anh biết làm sao?”
Lạc Cẩm Hi càng nghĩ càng giận, dứt khoát giơ tay đấm một cái lên ngực Hạ Ngạn Hoài. Cả người anh đã ướt sũng, nước trên tóc vẫn đang thi nhau nhỏ giọt. Lúc này sức gió ở thành phố Vân Hà vẫn chưa đủ mạnh để hoàn toàn không thể ra khỏi nhà, nhưng bên ngoài đã đầy rẫy hiểm nguy. Tiếng gió rít gào không ngừng, khiến người ta bất giác thấy rờn rợn.
“Anh mau thay quần áo đi, để em đi lấy cho.” Lạc Cẩm Hi vừa nói vừa định quay về phòng ngủ lấy quần áo.
Hạ Ngạn Hoài cản cô lại: “Để anh.”
Phòng ngủ có một ô cửa sổ sát đất, khi trời yên biển lặng, họ cũng từng ân ái trước cửa sổ này, nhưng giờ đây nó lại trở thành một mối nguy hiểm không thể lường trước được. Lạc Cẩm Hi học theo cách trên mạng dán băng keo chữ thập lên cửa kính, nhưng cô cũng không dám ở lại trong phòng ngủ.
Vì đã ôm một người đàn ông ướt sũng, Lạc Cẩm Hi cũng ướt theo, Hạ Ngạn Hoài không quên lấy cho cô một bộ quần áo sạch sẽ. Đôi tình nhân trẻ thay quần áo trong không gian tối mờ, ánh sáng yếu ớt phát ra từ cây nến điện tử mà Lạc Cẩm Hi mua, không gian được chiếu sáng quả thực có hạn. Tiếng vải chà xát vang lên khe khẽ. Khi cô cởi áo khoác, Hạ Diên Hoài cũng đang thay đồ, cầm khăn lau người. Ánh sáng vàng mờ rơi lên thân thể rắn rỏi của anh, làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245734/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.