Lạc Cẩm Hi nhìn tờ hợp đồng có tiêu đề quen mắt, nhưng không vội đưa tay xem.
“Trưởng phòng Tưởng, bản hợp đồng này có vấn đề gì sao?” Lạc Cẩm Hi mở đôi mắt hạnh vô tội và không hề có tính công kích, ánh mắt dường như còn mang theo vẻ ngây thơ của học sinh.
Tưởng Viễn Huy kéo khóe môi: “Lạc tổng tuổi còn trẻ mà đã ở vị trí cao, tôi có thể hiểu, nhưng năng lực cơ bản trong công việc thì phải có chứ? Bản hợp đồng này có sai sót lớn như vậy mà cô cũng ký, nếu sáng nay tôi không xem qua, thì ai sẽ chịu trách nhiệm cho tổn thất gây ra?
“Hợp đồng có sai sót gì ạ?” Lạc Cẩm Hi khẽ hỏi.
“Tỷ lệ chia lợi nhuận giữa hai bên trong hợp đồng bị ngược, chuyện quan trọng như vậy cô cũng không phát hiện, nhỡ tôi trực tiếp gửi hợp đồng đi, cô có biết sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng đến mức nào không?” Giọng của Tưởng Viễn Huy nghe có vẻ đầy chính nghĩa, “Nói nhẹ thì dự án này sẽ lỗ vốn, nói nặng thì uy tín công ty cũng sẽ bị ảnh hưởng!”
Lạc Cẩm Hi nghe một tràng buộc tội như vậy, lơ đễnh nhìn thoáng qua tất cả mọi người trong phòng. Rõ ràng đa số mọi người đều đang xem kịch vui. Bọn họ muốn xem Tưởng Viễn Huy tiên phong ra trận rốt cuộc có thể nắm đầu được Lạc Cẩm Hi hay không. Vấn đề của hợp đồng có thể lớn có thể nhỏ, người đáng lẽ phải chịu trách nhiệm truy cứu nhất là người làm hợp đồng. Chu Nghi Tình cũng nói như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245733/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.