“Lúc cô ấy còn nằm trong bụng mẹ, tao đã quen biết rồi.”
Hạ Ngạn Hoài không ngờ có một ngày mình lại phải nói ra những lời như thể đang tuyên bố chủ quyền trước mặt người ngoài như vậy. Anh chỉ lớn hơn Lạc Cẩm Hi vài tháng tuổi, từ khi bắt đầu có ký ức, hai người đã quen biết nhau rồi. Trẻ con mới một hai tuổi thì nào biết vì sao bên cạnh mình lại có một cô em gái bằng tuổi chứ. Với mối quan hệ thân thiết giữa hai nhà, Hạ Ngạn Hoài hoàn toàn tin rằng trước khi Lạc Cẩm Hi chào đời, ba mẹ anh chắc chắn đã bế anh đi thăm bụng bầu của dì Trang, làm tròn làm trịa mà tính thì từ khi cô còn chưa chào đời, anh đã quen biết cô rồi.
Lời này vang lên trong căn phòng ký túc xá ba người lúc này lại vô cùng khí thế. Hai người còn lại đều ngẩn ra.
“Mày nói thế là có ý gì?” Trần Đình Ẩn là người phản ứng đầu tiên: “Hai người quen nhau từ nhỏ, lại vừa đi chơi mấy hôm với nhau, hai người đâu có cùng họ, cũng chẳng giống họ hàng, chẳng lẽ là người yêu?”
Lâm Tuần vừa giây trước còn đắm chìm trong tâm trạng thất tình, phút sau đã bật dậy như thể vỡ lẽ điều gì: “Lẽ nào hai người yêu nhau bí mật nhiều năm, nhưng mày vẫn ra ngoài giả vờ độc thân? Mày có còn là người không đấy?”
“…”
Cho dù nữ thần không thích mình, Lâm Tuân cũng không oán thán. Thất vọng thì có, nhưng tình cảm vốn dĩ đâu thể đơn phương gượng ép. Người ta từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245697/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.