Tình bạn là thứ mà bất cứ ai bị đối xử lạnh nhạt đều có thể cảm nhận được.
Hạ Ngạn Hoài không giống Lạc Cẩm Hi, nếu cô không vui hay biết ai đó đang không vui, cô sẽ nói thẳng. Nếu là trước đây, cô chắc chắn sẽ mở miệng hỏi, nhưng giờ cô suy nghĩ lại, bạn khác giới đúng là nên giữ khoảng cách một chút thì hơn. Vậy nên lần này, chẳng ai dỗ dành Hạ Ngạn Hoài cả.
Tất nhiên, Lạc Cẩm Hi cũng không phải kiểu ngoan ngoãn ở nhà chờ Tết. Ngay từ ngày thứ hai sau khi về nhà, cô đã bắt đầu kỳ nghỉ vui vẻ của mình với lịch hẹn tụ tập dày đặc cùng nhóm bạn. Hôm nay chị này rủ cô đi xem show diễn, mai anh kia sinh nhật mời cô đi chơi, ngày kia nữa lại có người mở câu lạc bộ mới, mời cô đến góp vui… Đây chính là cuộc sống của cô sau khi thoát khỏi thân phận sinh viên.
Ngay cả bố mẹ cô, bà Trang và ông Lạc cũng đang bàn xem có nên tranh thủ trước Tết đi du lịch cả nhà không. Ý tưởng vừa đưa ra đã được cả nhà hưởng ứng, con gái đồng ý, bố đồng ý, người nắm quyền phủ quyết cuối cùng là mẹ cũng gật đầu, thế là ba người bay sang Thụy Sĩ trượt tuyết.
Lạc Cẩm Hi nghe ông Lạc cảm khái: “Không tranh thủ ra ngoài vận động thì hai năm nữa là trượt không nổi đâu.”
Lạc Cẩm Hi: “Vậy bố lo tập thể dục cho tốt, vừa rồi còn có một anh chàng đẹp trai đến gần mẹ con kìa.”
“?”
Bà Trang rất chú ý chăm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245698/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.