Thu hoạch của Hạ Ngạn Hoài cũng không tệ, nhưng so ra vẫn bị người mới bên cạnh đánh bại hoàn toàn.
Lạc Cẩm Hi cuối cùng cũng vui vẻ trở lại.
Lần đầu tiên cô cảm nhận được niềm vui của việc câu cá.
Một phần cá được thả lại xuống biển, phần còn lại được đầu bếp chế biến thành món ăn trên bàn.
Lạc Cẩm Hi lặng lẽ ngắm nhìn cảnh biển. Lúc trời chạng vạng, cô còn rất kiên cường lê lết ra bãi cát đi một vòng, cả quá trình đều đi khập khiễng. Hạ Ngạn Hoài thì cứ lẳng lặng đi bên cạnh, lúc nào cũng chuẩn bị biến thân thành cây gậy chống người, sợ cô chẳng may bị ngã một cú, để cát dính vào vết thương thì đúng là thảm họa.
Di chứng của hai hôm lặn biển trước đó cũng bắt đầu trỗi dậy, lưng mỏi, eo đau, toàn thân ê ẩm. Lạc Cẩm Hi cảm thấy bản thân như sắp không thể tự lo nổi cho mình nữa rồi. Quay đầu nhìn sáng, dường như Hạ Ngạn Hoài chẳng có vẻ gì là bị ảnh hưởng.
Cảm xúc phức tạp lẫn lộn, Lạc Cẩm Hi nghiến răng hỏi: “Cậu không thấy đau à?”
Hạ Ngạn Hoài đáp: “Đau, nhưng chịu được.”
Ý gì đây? Mỉa mai cô yếu đuối à?
Thật đúng là chú nhịn được, nhưng dì thì nhịn không nổi mà.
Lạc Cẩm Hi đang định há miệng đáp trả vài câu, Hạ Ngạn Hoài đã đưa cho cô hai cây kẹo m*t: “Lúc nãy ra ngoài thấy cái này, chưa ăn thử bao giờ nên mua cho cậu hai cây.”
Khi anh nói câu đó, vẻ mặt rất bình thản, như thể chỉ làm một chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ung-lang-man-hi-phuc/5245696/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.