"Trúc nhi, mau dậy đi" Lãnh Thần Phong khẽ lay cô gọi. Nha đầu này không ngờ ngủ say như vậy.
"Mami, Cơ nhi muốn ngủ, hôm nay không phải đi làm mà, nếu đi làm thì R đã gọi rồi" Lăng Vân Trúc cố rúc đầu vào trong gối, miệng ngái ngủ lầm bầm.
"Mami? Cơ nhi? R?" Những người này là ai, sao cô lại nói như thế. Lãnh Thần Phong nhíu mày, Lăng Vân Trúc đôi khi hay xuất ra những ngôn từ kì lạ, hắn thật không hiểu.
"Con mèo lười, nàng còn không dậy, ta ăn nàng đó" Lãnh Thần Phong khẽ thì thầm vào tai nàng.
"Ăn uống gì, tên con là Vân Tuyền Cơ, không phải Vân Tuyền Kê nha" Lăng Vân Trúc bộ dạng có cháy nhà cũng không dậy, khiến hắn dở khóc dở cười.
Tên cô không phải Lăng Vân Trúc sao? Nhưng sao giờ lại nói Vân Tuyền Cơ. Hắn nhớ khi cô khi giả nam trang cũng dùng tên này. Mặt hắn đanh lại, không lẽ cô không phải thập tứ công chúa?
Lăng Vân Trúc mơ màng ngủ, cảm nhận luồng sát khí mạnh mẽ đập về phía mình, bàng hoàng mở mắt ra nhìn, kết quả thấy Lãnh Thần Phong đang lạnh lùng nhìn mình. Cô lại đắc tội gì với hắn a ~
"Nói, nàng là ai?" Giọng nói lạnh thấu xương khiến cho cô không rét mà run, cô sờ mũi cười "Hỏi chi kì vậy? Ta là Lăng Vân Trúc"
"Thế Vân Tuyền Cơ là người nào?" Lãnh Thần Phong tóm lấy cằm cô, tay khẽ miết nhẹ trên phiến môi đỏ mọng.
Cằm của cô bị hắn nắm tới phát đau, thế nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113419/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.