Hai người nói chuyện thêm một lúc thì xe ngựa bỗng dừng lại, lúc này có một nam nhân vén rèm lên nói.
"Bẩm vương gia, chúng ta đã tới nơi"
"Được, lui đi" Lãnh Thần Phong khẽ gật đầu, phất tay một cái, Lăng Vân Trúc tò mò hỏi "Sao nhanh vậy đã tới Lãnh Ngân quốc? Mới có một ngày nha"
Cô nghe nói muốn từ Lăng Ngạo quốc sang Lãnh Ngân quốc phải mất ít nhất năm ngày đường, nhưng hiện tại mới qua một ngày, như thế nào đã tới nơi?
"Ai nói nàng chúng ta đến Lãnh Ngân quốc rồi?" Lãnh Thần Phong nhếch môi cười rồi bồng cô lên, Lăng Vân Trúc giãy dụa muốn hắn thả mình xuống nhưng lại nghe hắn thì thầm vào tai cô "Nếu nàng không muốn để lộ bí mật về chân mình thì yên đi".
Dứt lời Lãnh Thần Phong đem Lăng Vân Trúc xuống xe ngựa. Oa, cô còn tưởng đoàn người đến cầu thân phải đông lắm cơ, ai ngờ cũng chỉ dăm mười vận binh phục, tư thế nghiêm trang chỉnh tề so với quân đội của cô còn muốn hơn, có thể thấy Lãnh Thần Phong huấn luyện rất tốt. Thế nhưng khi nhìn tới cảnh vật xung quanh, Lăng Vân Trúc thoaang cau mày. Nơi này không phải kinh thành Lãnh Ngân quốc mà là một ngôi làng có vẻ tiêu điều nhưng bình dị, trong lành.
Lăng Vân Trúc nhìn phiến đá bên góc đường, hàng chữ màu đỏ son ghi chữ "Ngôn Lục" đã mờ đi theo năm tháng. Tên là Ngôn Lục sao? Không tệ.
Lúc này người của Lãnh Thần Phong đem tới một thứ, mà nó đối với Lăng Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113420/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.