Lăng Vân Trúc lúc tỉnh lại đã là sáng hôm sau. Chắc chắn là do tên yêu nghiệt kia cho mê dược vào chung rượu của cô, khiến cô uống xong liền lăn ra bất tỉnh. Mà không mở mắt thì thôi, khi mở thật thì giật mình tá hỏa.
Đây không phải là phòng của cô, mà là ở trong xe ngựa. Mà xe ngựa này cũng không nhỏ, đồ đạc bên trong không khác gì phòng ngủ. Riêng cô lúc này đang nằm trên giường, đã vậy còn nằm trong lòng một người nam nhân. Nam nhân này cô không cần nhìn mặt cũng biết là ai, trên đời này làm gì có mấy mặc hắc bào u ám này chứ?
"Tên yêu nghiệt phúc hắc chết bầm" Lăng Vân Trúc lầm bầm vài tiếng, khẽ giãy người ra khỏi vòng tay của hắn. Thế nhưng tên này như con bạch tuộc bám cô không buông.
Lãnh Thần Phong ngay từ đầu vẫn luôn không ngủ, thấy cô tỉnh lại thì giả vờ nhắm mắt, muốn xem cô sẽ làm gì. Có điều nữ nhân nãy giãy kịch liệt như vậy, chạm tới hạ thân hắn.
Lãnh Thần Phong mặt tối lại, cư nhiên một chiến thần như hắn lại bị nha đầu này làm cho phản ứng.
"Nàng còn không yên, ta liền ăn nàng" Giọng nói lạnh như băng nhưng lại có mấy phần khàn đục. Lăng Vân Trúc giật mình, đầu gối không may chạm phải chỗ nào đó, mặt bỗng chốc đỏ lên. Chết cha, tên yêu nghiệt này lại động tình với cô a ~
"Là do ngươi, ngươi mau thả ta ra. Nam nữ thụ thụ bất tương thân" Giọng cô rất nhỏ, mặt cúi thấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113417/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.