Quả nhiên ông Lúy vừa nghe xong thì không chịu .
_ Ông này nói linh tinh , tôi chỉ trái gió trở trời một tí , làm sao đến mức yếu ớt thế .Để tôi ra sân múa đao cho ông xem !!
Ông Lúy cố chấp vừa mới rướn người dậy thì lập tức ngực lại buồn buồn khiến tiếp tục ho khan không ngừng .
Thầy lang lập tức dùng tay xoa bóp bấm huyệt trên người ông Lúy , ông thầy lúc này mới bớt ho mà nằm lại xuống giường nhưng sắc mặt lúc này đã vừa đỏ vừa trắng . đừng nói cầm đao lên múa chỉ sợ bước từ giường ra sân cũng không được.
Quang Anh lập tức đi lấy một bát nước ấm thả chút muối cùng cái thìa gỗ đưa cho Thị Linh .
Thị Linh cầm lấy chém nước múc từng thìa cho ông Lúy uống .
_Thầy đã như thế này rồi còn đi đâu nữa , ông hùm cứ để đấy vài hôm nữa khác về lại rừng, với cả lý trưởng cũng chạy đi báo quan rồi , chẳng mấy nữa sẽ có người xuống làng đuổi ông hùm !!
Ông Lúy hừ lấy bọn cái.
_Bọn quan lại ...Bọn quan lại chỉ biết thu tiền ăn chơi , lần trước sơn tặc vào hẳn trong làng cướp mà bọn nó có thèm quan tâm đâu , trông mong gì vào chúng nó. Hổ ăn người xong quen hơi , nó không lên rừng ăn hươu nai nữa ,mà thỉnh thoảng lại xuống núi vồ người , giờ cứ để nó tung hoành như thế thì chả mấy thì người làng này bị nó ăn sạch , rồi người ta ai còn giám làm ăn gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-mot-lan-ve-thoi-trinh-nguyen-phan-tranh/1184666/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.