"Bố Lai Ân Đặc? Chính là Thiên Ưng năm đó đả thương Tư Đặc Ân?" Sở Thiên chỉ có thể thốt lên như vậy, Sa Khắc thật xui xẻo, lại bị một Thần Vương cướp mất thân thể.
"Chính là tên khốn kiếp đó!" Bác Đức giận dữ nói: "Từ sau trận chiến trên núi Phán Quyết, thân thể và đầu óc của phụ hoàng ta luôn luôn không tốt. Năm năm trước, Mặc Phỉ Đặc trong địa ngục tam huynh đệ không biết ăn nhầm phải cái gì, lại rút thanh kiếm Vĩnh Hằng trên Lạc Ưng Thạch ra!"
Sở Thiên cười thầm, Mặc Phỉ Đặc đúng là ăn nhầm phải cái gì đó nên mới mọc ra ba cái đầu, sau đó thì cái đầu thứ hai - Mặc Phỉ Đặc điên rút thanh kiếm Vĩnh Hằng ra.
"Khi đó phụ hoàng ta trị thương ở cây Hỏa Diệm, Bố Lai Ân Đặc nhân cơ hội đó xông vào cướp phụ hoàng ta đi. Bọn ta đuổi đến cửa vào Huyết Luyện Ngục thì mất dấu vết! Bác Đức nổi giận đùng đùng, nhưng cũng chẳng có cách nào, Bố Lai Ân Đặc bị phong ấn hơn một vạn năm, sức mạnh linh hồn tuy bị yếu đi rất nhiều nhưng đối phó với một Phượng Hoàng Chủ Thần ngốc nghếch thì cũng không thành vấn đề. Vì thế Bác Đức chỉ còn cách giương mắt mà nhìn Vĩnh Hằng Thần Vương đi mất!
Rầm!
Bác Đức bỗng đập bàn, hỏi: "Long Hoàng, mấy lão đầu tử nhà ta chắc chắn không đồng ý hôn sự của ta và A Mạt Kỳ, ngươi có cách gì không?"
Về việc hôn sự gặp trở ngại Sở Thiên cũng không cảm thấy lạ. Bác Đức không như An Kỳ Nhi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640845/chuong-472.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.