"Ư hử…!" Tiểu Bạch bị Sở Thiên tóm chặt cổ, thân hình co lên thành một cục bông mịn màng, giương đôi mắt đáng thương long lanh nước mắt lên nhìn Sở Thiên.
"Không có tác dụng gì đâu!" Sở Thiên trừng mắt nhìn Tiểu Bạch, "Giải thích thành thật cho ta!"
Tiểu Sở Viêm giật giật áo Sở Thiên, nũng nịu: "Cha à, ma ma xinh đẹp, nói chuyện, không biết!"
"Ngươi không nói được?! Hừ!" Sở Thiên nheo mắt quan sát Tiểu Bạch, "Hôm ta đi Huyết Luyện Ngục, ngươi đã nói gì với ta?"
"Gâu??" Tiểu Bạch trề môi, tỏ ra ngạc nhiên, nghiêng đầu nhìn Sở Thiên, hai mắt mở to như muốn biểu thị: bản tiểu thư đã nói gì sao? Xin lỗi, trong trí nhớ của ta không có!
"Phất Lạp Địch Nặc, sao chàng lại bắt nạt Tiểu Bạch rồi? Con gái thế nào vẫn do Tiểu Bạch nói cho thiếp đây!" sau khi mang thai, gương mặt Chu Lệ Á trưởng thành hơn nhiều, nhưng nhìn vẫn có chút nét con gái chưa ra ngoài xã hội.
"Ài, mọi người lại bị nó lừa rồi, nó biết nói! Hơn nữa đã từng nói chuyện với ta!" Sở Thiên giải thích.
"Gâu!"
Tiểu Bạch giơ chân phải lên, cố gắng xòe ra ba ngón: bản tiểu thư xin thề, chưa bao giờ nói chuyện với ngươi! Hì hì, người ta dùng linh hồn nói đấy chứ!
Sở Thiên dở khóc dở cười, hắn thật hết cách với Tiểu Bạch, đánh không được, mắng không xong! Vậy chỉ còn chiêu cuối cùng thôi, "Thành thật khai ra, nếu không sau này không cho uống rượu nữa!"
"Cha, xấu!" Tiểu Sở Viêm chu môi, "Không cho ma ma xinh đẹp uống rựou, con bỏ nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640846/chuong-473.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.