"Năm mười tám tuổi ngươi làm gì?"
"Giành địa bàn cùng một con Hỏa Phượng Hoàng, bị ả bắt làm tù binh!" A Mạt Kỳ không biết làm thế nào, chỉ thuận miệng thì trả lời. Không trách được hắn thất thần, vì ngữ điệu nói tiếng phượng hoàng của Bác Đức rất quen thuộc!
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó cô ta ép ta đi mua y phục…"
"Tiếp đó?"
"Rồi cô ta bảo ta đi mua son."
Bác Đức bỗng đứng bật dậy.
Cộp!
Bác Đức tháo mũ vứt xuống bàn, "Trưởng lão đi hết rồi, ở đây không có người ngoài, ta cũng không cần đóng giả phụ hoàng nữa!"
Nói rồi cô ta kéo mạnh cổ áo A Mạt Kỳ, nghiến răng: "Tiểu tử thối, nói! Mấy năm nay ngươi có làm chuyện gì có lỗi với ta không?"
A Mạt Kỳ nhìn trân trân vào Phượng Hoàng Thần.
Mái tóc ngắn màu đỏ, gương mặt thanh tú, dung mạo kế thừa vẻ đẹp tuấn mỹ vốn có của gia tộc Phượng Hoàng, không thể so sánh được với mỹ nhân ngư nhưng cũng có thể coi là tuyệt sắc! Có điều khí chất thì… thực sự hơi có lỗi với danh tiếng tốt đẹp của gia tộc Phượng Hoàng. Lúc này cô ta đang dữ dằn túm cổ áo A Mạt Kỳ, trợn trừng đôi mắt lẽ ra rất kiều diễm, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đừng có giả ngốc, là ta đây! Thành thật khai báo, những năm nay ngươi làm những gì?"
"Ta… ta đâu có quen ngươi!" A Mạt Kỳ trả lời một cách tủi thân.
"Ngươi còn vờ vịt!" Bác Đức giận dữ, "Cứ cho là ngươi chưa thấy hình dạng con người của ta nhưng giọng nói cũng không nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640844/chuong-471.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.