Đảo Bố Lôi Trạch, mật thất.
Sở Thiên nét mặt buồn bã đi đi lại lại, A Mạt Kỳ thấy vậy hoa cả mắt.
"Chủ nhân, lần này chúng ta giống như chơi một vố lớn vậy!" A Mạt Kỳ nhìn quả đấm mà nói: "Nếu như người của Ám điện biết người không phải là Thần Hoàng, nhất định sẽ nổi điên."
"Không, không phải nổi điên, mà là liều mạng!" Sở Thiên ngẫm nghĩ một chút về bộ dạng điên cuồng của Bái Nạp Mỗ, lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Lần này giúp cuồng tín đồ, cái giá phải trả quá đắt, chúng chẳng chừa thủ đoạn nào để giết chúng ta, mà chúng ta vẫn không thể chống lại, nếu không chính là khiêu khích cả Giáo Đình!"
"Ừ!" A Mạt Kỳ tính toán một lúc, nói: "Ba trưởng lão lại thêm mười hai đội trưởng, chủ nhân à, e rằng phải hai chúng ta liên thủ mới có thể đối phó được"
"Đối phó cái rắm!" Sở Thiên vung tay, chán nản nói: "Ta đã hỏi Bái Nạp Mỗ rồi, bọn họ đều có thượng cổ thần kỹ, nhưng thật ra nếu không có phương pháp tu luyện thần lực, thì không cách nào khai phá ra trong lĩnh vực thuộc tính của con người vì vậy mới sử dụng vũ kỹ của loài người."
Thoáng nhìn A Mạt Kỳ, Sở Thiên nói: "Mặc dù bọn họ không có lĩnh vực, nhưng bên trong thân thể thần lực cũng không thấp, nghe nói đại trưởng lão cùng chủ nhân ta giống nhau, đã tu luyện tới đệ nhất trọng đỉnh phong rồi."
A Mạt Kỳ khinh thường lắc đầu: "Tôi chắc chắn rằng trong vòng mười lần thở có thể giết chết ba trưởng lão!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640610/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.